Hoạt động ngoại khóa
HOẠT ĐỘNG NGOẠI KHÓA CỦA LỚP 9A5
Năm nay là năm cuối cấp của chúng tôi - những học sinh lớp 9A5. Vì vậy, nhân dịp nghỉ Tết dài ngày, cô giáo chủ nhiệm cùng Ban phụ huynh đã tổ chức cho chúng tôi đi làm từ thiện với mong muốn tất cả chúng tôi biết thêm về xã hội bên ngoài cũng như lưu lại những kỉ niệm trong những tháng còn lại được ở bên nhau.

Tết Quý Tỵ đáng nhớ!

Năm nay là năm cuối cấp của chúng tôi - những học sinh lớp 9A5. Vì vậy, nhân dịp nghỉ Tết dài ngày, cô giáo chủ nhiệm cùng Ban phụ huynh đã tổ chức cho chúng tôi đi làm từ thiện với mong muốn tất cả chúng tôi biết thêm về xã hội bên ngoài cũng như lưu lại những kỉ niệm trong những tháng còn lại được ở bên nhau.

Đúng 7h30’ đoàn người gồm 53 thành viên lên xe, hướng tới trung tâm Nuôi dưỡng người già và trẻ em tàn tật Thụy An (xã Thụy An, thị xã Sơn Tây, Ba Vì, Hà Nội) nằm cách trung tâm Hà Nội 59 km.

Hơn 1 tiếng sau, chúng tôi đã có mặt tại trung tâm. Trước mắt tôi lúc này là một khu nhà không mấy to lớn với rất nhiều cây cối um tùm. Trông khung cảnh khá hoang sơ và hiu quạnh. Chúng tôi bước xuống xe và mang các đồ đạc xuống.

Đồ từ thiện của chúng tôi là những thùng mì, hộp bánh, sữa và bỉm cho trẻ em. Được biết trung tâm hiện đang chăm sóc rất nhiều người già và trẻ em, đặc biệt là những cụ già yếu, khuyết tật, trẻ em bị khuyết tật nặng và dị tật, trẻ sơ sinh bị bỏ rơi, thể trạng yếu...

Lần lượt, chúng tôi đi thăm từng khu một và tổng cộng có 7 khu nuôi dưỡng. Khu đầu tiên mà chúng tôi đặt chân tới là khu người già. Chắc hẳn chúng tôi là một trong số ít những người đã đến thăm nơi đây. Có lẽ vì vậy mà tôi trông thấy các cụ phấn khởi hẳn lên, gương mặt mừng rỡ. Chúng tôi xếp hàng đứng vây quanh, chuyển đồ vào cho các cụ. Các bác phụ huynh thay mặt tất cả mọi người đi vòng quanh khu thăm hỏi và động viên các cụ. Chúng tôi rất trật tự đứng xem và còn vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt nữa. Các bạn còn chụp rất nhiều ảnh lưu niệm, vui lắm!

Tiếp đó, chúng tôi đi thăm khu trẻ tàn tật và trẻ sơ sinh. Chúng tôi thấy rất bất ngờ khi một khu nuôi dưỡng lên tới trăm người mà chỉ có 1 đến 2 cán bộ trực. Thế mới hiểu được số phận của những đứa trẻ ấy tội nghiệp tới mức nào! Hơn nữa, điều kiện vật chất vô cùng thiếu thốn, các căn phòng nhỏ hẹp. Bên trong kê một chiếc giường to và nhiều cũi xung quanh. Các em bé nằm trong đó, có bé trông bình thường, có bé bị dị tật nhẹ như khèo tay, khèo chân, nhưng hầu hết các bé ở đây đều thiếu cân, suy dinh dưỡng và trông nhỏ hơn so với tuổi rất nhiều. Tôi và người bạn thân dừng lại bên một chiếc giường, nơi có một đứa trẻ bị tật ở tay và một đứa trẻ không có mắt. Thật tội nghiệp! Cả hai bé cầm hai hộp sữa, nhưng do đều bị dị tật nên cầm không mấy dễ dàng, và bé còn bị đổ sữa ra giường nữa. Chúng tôi vội lấy giấy lau người cho bé và lau cả phần giường nơi bé ngồi, trong lòng buồn không sao tả xiết!

Phải đi những chuyến đi thực tế thế này, chúng tôi mới nhận ra giá trị của cuộc sống. Chúng ta được sống trong vòng tay thương yêu của cha mẹ, được cha mẹ lo cho đầy đủ những vật dụng cần thiết, điều kiện thuận lợi và hầu như chẳng thiếu thứ gì. Vậy mà đã bao nhiêu lần bạn giận dỗi và nặng lời với cha mẹ? Đã bao nhiêu lần bạn làu bàu thiếu hăng hái khi phải xách cho mẹ một chiếc túi, một giỏ đồ? Hay bạn cảm thấy khó chịu khi phải mang cho ông bà một cốc nước, phải dắt ông đi cả một đoạn đường dài, phải xâu kim cho bà khi đang bận học?

Mong rằng sau khi đọc bài viết cho dù-là-cực-kì-dài này, các bạn sẽ cảm thấy yêu cuộc sống, yêu gia đình và yêu những người xung quanh hơn, bởi thời gian bạn được sống với người thân yêu trôi đi vùn vụt mà đến lúc nhìn lại, bạn sẽ không thể tưởng tượng được mình đã đánh mất những gì còn quý hơn pha lê, vàng bạc nữa kia./.